Không đề

Đôi khi tôi tự hỏi. Mỗi người chỉ có một thời gian để sống. Vậy những người tự tử, nhất là uống thuốc tự tử. Trước khi họ thật sự chết, họ có nuối tiếc về việc họ tự tử không?

Nếu họ được cứu chữa kịp thời…

Nhưng mà, không phải ai cũng có may mắn đó.

Hai ơi, anh có nuối tiếc gì không?

 

Advertisements

Em vẫn như ngày xưa

Biển chiều nay sóng vỗ

Chúng ta hát ca vui như trẻ thơ

Bao năm dưới mái trường mộng mơ

Giấc mơ đã qua bao giờ bao giờ

ai cách xa

Biển chiều nay sóng vỗ

Tóc em gió bay mênh mang biển xa

Biển chiều nay sóng vỗ

Giấc mơ đã qua bao giờ bao giờ

Em có quên chiều mưa

Bạn đừng quên nơi ấy

Chúng ta sống vui bên nhau hồn nhiên

Biễn chiều nay thương nhớ

Ta cách xa cánh buồm xanh thắm

Bao cách xa xóa nhòa năm tháng

Em vẫn như ngày xưa.

Bây giờ đang 2:37 phút sáng ngày 2 tháng 1 năm 2019. Tôi vừa nghe bài Em vẫn như ngày xưa của Trần Tiến và không ngủ được. Bật dậy, lấy laptop, đánh lại bài hát đang nghe mà không pause hay sửa lại. Tôi muốn thử trí nhớ, tay tôi còn tốt không. Thất bại hoàn toàn. Tôi thở dài vì cái bàn phím của Nhật, nhiều dấu nằm không giống vị trí thế là tôi không nhớ được.

Làm chợt nhớ hồi xưa tập đánh chữ mà không nhìn bàn phím bằng cái phần mềm trò chơi cá mập. Sau đó, tập đánh chữ tiếng việt theo kiểu VNI. Tôi tưởng kiểu đó phổ biến lắm cho đến một ngày biết rằng bạn bè tôi đều dùng TELEX. Có mình tôi lẻ loi một kiểu rừng rú như vậy đó. Lúc tập tành xài iphone, tôi lại phải tập đánh TELEX để chat chit. Ban đầu khó khăn khủng khiếp luôn nhưng rồi tôi quen dần rất nhanh, chắc do tôi chat nhiều. Giờ mà quăng tôi cái điện thoại nokia, tôi soạn một tin nhắn thôi cũng sai lên sai xuống be bét dù trước đây không cần nhìn bàn phím cũng biết chữ ở đâu, bấm mấy lần thì ra chữ b. Sau khi tập được cả hai kiểu TELEX và VNI, tôi phát hiện đánh TELEX rất bực mình nếu tôi muốn viết tiếng anh nên tôi chỉ dùng VNI khi xài laptop và TELEX lúc dùng điện thoại. Nhưng tôi cũng phát hiện được một điều hay ho và an ủi rằng bạn bè tôi chỉ có thể dùng một kiểu TELEX. Ít người dùng được VNI. Coi như đó là niềm an ủi cho đứa từng ngây ngô, sỉ vả bản thân sao không biết dùng TELEX. Tôi đã rất nhiều lần xỉ vả bản thân vì những quyết định của mình.

Tự nhiên tôi cứ muốn khóc. Tôi tua đi tua lại bài hát, nghe rõ từng lời, cảm giác câu chữ này sao mà thân thuộc, lay động… Một cảm giác gì đó từ từ xâm chiếm tôi, mà không thể nào diễn tả bằng lời. Cảm giác đó gọi là “nỗi buồn”. Bài hát về kỷ niệm, về sự thay đổi. Tôi chợt nghĩ,rồi có thể ông trời sẽ bắt tôi nghe lại bài này, trong một tâm thế cận kề hơn hôm nay. Nhưng tôi muốn bạn biết, tôi vẫn thấy chuyện hai đứa mình sao mà kỳ diệu quá. Dù ngôi sao đôi ta mơ có rụng đâu đó ngoài xa, thì ánh sáng của nó vẫn sẽ che chở chúng ta mai này, khi đường dài có lúc nào đó thấy cô đơn. Rồi, mỗi lần đi biển, tôi sẽ nhớ đến bạn vì biết dưới biển xa kia, ngôi sao của hai đứa mình vẫn đang nằm đâu đó. Những ý nghĩ đó buồn, nhưng không hề tuyệt vọng.

Chúng ta sẽ luôn có nhau một cách nào đó.

Tạm biệt, K.

 

 

 

Nơi bạn sẽ không cô đơn ở Nhật

1.Đó chính là thư viện công cộng. Người tấp nập từ 9h sáng đến 9h tối, thứ 7, chủ nhật và cả ngày lễ.

Ngay ga nhà mình có cái thư viên công cộng, đẹp đẽ và thơm tho. bàn lúc nào cũng kín. Cũng không hẳn người ta ra thư viên để đọc sách của thư viên. Nhiều bạn trẻ, người lớn ra đó học bài, mạnh ai nấy học, không ai làm phiền ai. Đôi khi có tụi con nít quấy nhiễu nhưng mọi người cũng không quá bận tâm về giọng cười của chúng.

Dù bạn đi một mình,hay nhiều mình thì bạn cũng sẽ không cô đơn. Ai cũng giống ai ở thư viện mà.

2. Nơi thứ hai chính là lab mình nơi mình gắn bó hơn 4 năm ở Nhật. Mình chưa từng thấy cô đơn khi ở đây dù có nhiều người hay một mình. Nhiều bạn học về công nghệ thông tin hay kinh tế, họ không hiểu khi mình nói mình làm thí nghiệm. Mình nghĩ sẽ có một bài về việc “thí nghiệm của mình”. Cũng giống như các bạn công nghệ thông tin, họ cần một cái máy tính để chạy code, viết code bla bla. Mình học về sinh học nên cần các dụng cụ, máy móc thiết bị để làm những thứ liên quan. Nó to hơn, phức tạp hơn một chút.

IMG_8485

Đây là nơi tụi mình viết bài, đọc bài cũng giống như bất cứ cái văn phòng nào khác. Thầy quản lý sẽ ngồi ở góc chung phòng với tụi mình. Còn giáo sư thì ở một phòng khác. Lê phòng giáo sư thì cũng ghê rợn như lên phòng hiệu trưởng hồi xưa vậy :v. Tính nhát chết vẫn chưa bỏ được.

 

Nhật ký những ngày Zero Waste(1)

[Update] Mình chỉ đang cố gắng từng bước để giảm thiểu lượng rác nhựa thải ra ngoài trong cách sinh hoạt của mình. Mình không phải là một Zero Waste nhưng mình tự thấy nên có ý thức với những thứ mình đang sử dụng.

Đó là một khó khăn khi hầu như mọi thứ xung quanh đều sử dụng bao bì là nilong và nhựa. Nhưng mình nghĩ giảm một thứ cũng là giảm, từ những việc nhỏ mình sẽ hình thành thói quen và làm được những việc lớn hơn.

Đây là cuốn nhật ký của mình về rác thải.

18.12.05: mình từ chối nhận đũa và khăn ướt từ combini (được bọc trong nilong). Nhưng lại quên mất nhận cái túi nilong, một cái onigiri và hộp salad.

18.12.07: ghé combini mua cái sanwich và bánh ngọt. Hôm nay đem theo cái túi vải đựng đồ. Rửa sạch chai nước lọc mua tuần trước, đổ nước đem theo.

18.12.08: mang theo túi vải đựng lúc mua quần áo.

18.12.12: đã một tuần mình thử sống như zero waste mà…khó quá. Mình chỉ hạn chế được sử dụng bọc nilong đựng đồ và chai nước. Mang theo cơm ăn tối, trưa ăn ở canteen nên hoàn toàn không sử dụng thêm đồ plastic nào cả. Vẫn còn mua đồ ăn sáng ở combini. Nếu ráng dậy sớm để ăn sáng ở nhà thì tốt hơn nhưng cái giường quá ấm áp để dậy sớm.

Bốn thỏa ước để giải phóng bản thân

Bước trên con đường để thành công thì thật sự khó khăn. Cứ phải tự bản thân vun đấp niềm tin, tìm kiếm động lực để không từ bỏ.

Bị người khác khinh thường thì không dễ chịu chút nào, nhất là họ chẳng biết mình đã cố gắng cỡ nào chỉ nhìn vào cái thất bại của người khác để cười cợt. Nhưng không sao, mình cứ bước trên con đường của mình thôi. Chaiyo hen 😀

 

Ủa, sao tui cứ phải cố gắng làm gì vậy?

Tính đến bây giờ, gần tròn hai mươi tám xuân xanh thì đây là khoảng thời gian cực kỳ khủng hoảng với tui. Hồi thi đại học, ai học bài xanh mặt xám mày thì học, ai học đến tụt cân kỳ học, tui vẫn tròn trịa, ung dung thảnh thơi như thường. Rồi từ hồi đó đến giờ, cứ sống thong thả, ung dung, chưa từng mất ngủ, chưa từng bị ám ảnh bởi cái gì. Thế mà, mấy tháng trời, tui đang bị ám ảnh tiếng Nhật. Tui hông hiểu sao tui ngày nào cũng nhớ nhung, mong ngóng, sáng ôn tối luyện, đến nằm mơ cũng thấy, mà nó vẫn chưa đáp lại lời tình tự của tui. Nó vẫn một mực ngoảnh đít, quay lưng, “thế giới này không phải của chúng mình” một mực không màng đến tui.

Ai bảo học tiếng Nhật cũng phải kiên trì nhẫn nại, nhưng tui đã đạt mức nhẫn nại của tui rồi thì phải. Hay nhẫn nại của tui “lùn” quá chưa đến độ nhẫn nại mà người ta muốn nói đến nhỉ. Sao tui vẫn không thể nói một câu ra hồn tiếng Nhật, sao tui nghe vẫn hông được, sao đầu tui như lá môn “bao nhiêu tiếng nhật, đổ ra ngoài bấy nhiêu”. Sao hồi xưa tui học được tiếng Anh, mà giờ tui không thể học tiếng nhật. Có phải do đầu tui già rồi, nên không thể nạp thêm gì mới không? Sao người ta nói được mà tui nói thì như người cà lăm? Tại sao Tại sao?

Nhiều khi, tui bất lực lắm. Nhưng lại cứ luôn tạo ra nhiều sự hứng thú để tiếp tục. Tui không biết là tui hứng thú thiệt hay hứng thú “giả vờ” nữa.

Giờ có ai chỉ tui cách nhận biết làm sao để có thể nhận ra khả năng của mình không? Để biết cho dù có cố gắng thì cũng không được? Give up cho nhẹ lòng không?

Không đề

“Nếu ai đó muốn leo lên đầu lên cổ mình ngồi thì hãy ôn tồn bảo họ đó không phải là chỗ để leo trèo. Nếu họ yêu thích thể thao quá thì có thể gợi ý leo Fansipan”
“Thời gian thật kỳ lạ. Nó làm mình cười vào những chuyện mình từng khóc và khóc vào những chuyện mình từng cười hoặc thấy bình thường”

Processed with VSCO with a3 preset

Hoa gì đẹp quá, vàng ơi là vàng. Dù mình ghét màu vàng nhưng vẫn thấy nó đẹp :)CDA82521-3223-4E22-B1C2-FFE182E88879.jpg

Phố Thị – Phạm Anh Duy

Sao tôi mắt cứ cay cay, như mấy người không gặp may.

Phố thị đông, người đông đông,

Tôi như đứa nhóc lông bông, chơi xa mà không về nhà.

Đừng đưa tôi về con phố chung đôi.

Đừng chân ơi, tôi xin đừng bước nữa.

Đừng tôi ơi, chỉ say chút nữa thôi.

Đừng nghe tim khóc lóc mà yếu lòng.

Này là đám sao, rất cao, rất xa.

Biết ai kia không nhà, có đang, nhớ ta ?

Chắc đang say thôi mà,

Sớm mai sẽ quên,

Giống như quên lời hứa của đêm rất êm.

Này là gió bay, giữa đêm, trắng say,

Phố nghiêng theo chiều gió, trăng nằm dưới trăng.

Chẳng phải rất nhớ hay sao mà lại choáng váng nôn nao,

Tim ơi làm ơn ngủ đi, đừng thêm ồn ào.

Mình nhớ nhà quá. Nhớ mẹ, nhớ ba. Nhớ con mèo mập hay cào cấu. Nhớ cây mận, trái lúc nào cũng sâu. Nhớ khung trời cũ từ cửa sổ nhìn ra. Cả tuổi thơ mình, mỗi ngày đều nhìn vườn chuối ông hàng xóm mà mộng mơ. Nhớ những chồng tiểu thuyết mà mình quý hơn vàng. Cái tủ xưa, trong ngăn kéo vẫn còn tờ báo mà được in bài thơ đầu tiên. Xấp thiệp giáng sinh từ bạn bè còn nguyên vẹn.

Con nít cứ mong thành người lớn. Người lớn lại không muốn lớn lên.