Cuộc sống xàm xí (3)

  1. Mình đang tập vẽ màu nước :)). Bạn mình ai cũng khen “mày vẽ y chang con tau ” mà con tụi nó thì chưa đứa nào vào cấp 1. Ok, I’m fine. haha. Khi mình ngồi cặm cụi vẫy màu, loang màu, pha màu, dùng cọ, cả thế giới ồn ào đều biến mất, buồn phiền, struggle, và những nỗi lo âu không còn chen được vào thế giới nhỏ này của mình nữa. Nhưng không phải ngày nào mình cũng có thể vẽ vì tật làm biếng. Chuẩn bị đồ vẽ: vui, vẽ: vui, chỉ có việc dọn dẹp, rửa cọ làm mình phát hờn.
  2. Sắp tới Trung Thu, thèm ăn bánh thập cẩm trứng muối kinh khủng. Hóp bụng để rút tiền mua hẵn 4 cái :)). 3 cái nhân ngọt và 1 cái nhân thập cẩm để thưởng thức. Đêm qua, mình ra bờ sông với bạn. Hai đứa trải cái bạt ngồi ăn bánh, uống trà, và ngắm trăng. Có nhiều bạn ra đó đốt pháo bông, thấy vui vui. Mà đê ở Nhật lúc nào cũng tối om om, không 1 cái đèn nào. Thỉnh thoảng có người đạp xe đạp, chạy bộ ngang. Tiếng nói cười râm ran. Mình chợt nghĩ nếu ở Việt Nam là sẽ đầy các cặp tình nhân ra đây ngồi rồi đấy. May mà bên này, cặp đôi không hưởng ứng mấy trò kiểu đó lắm. Nhóm bạn thì mới thích mang đồ ra mấy cái đê, trải bạt chơi trò chơi, uống bia rụ thôi. Thời tiết đã gần vào thu nên gió lạnh. Đến lúc về thì đứa nào cũng ho muốn rớt phổi. Cuối tuần, mình hay mang bạt ra đây nằm đọc sách. Có người mang cả lều để tránh nắng nữa. Con nít hò hét ủm củ tỏi cả lên. Mình như được hưởng hơi người nên tâm trạng cũng tốt hơn hẳn :). hihi
  3. Gần hết tháng 9 rồi, thấy buồn ghê.
Còn hè nên nhiều người vẫn chơi đốt pháo hoa

Cuộc sống xàm xí (2)

Đi lượn lượn mấy sạp rau ở siêu thị bắt được bịch rau quế. Nước mắt rưng rưng. Nâng niu bịch rau về nhà. Mình làm ngay nồi cá kho măng thơm phức để ăn với rau sống. Nước mắt ngân ngấn lần hai :)).

Sau khi phè phỡn no bụng, cũng bày đặt lên mạng xem cách giâm cành rau quế. Người ta bày cắt bỏ bớt lá, thân khoảng 3 đốt rồi ngâm nước. 5-7 ngày sau là rễ mọc.

Mình hí ha hí hửng làm theo. Rễ ra không thấy nhưng gốc bắt đầu ung úng sau 6 ngày.

Nhưng mà ngâm nước vầy thì rau rất lâu héo. Sau này mình sẽ không bỏ vào tủ lạnh mà cứ để ngâm thế. Khi nào ăn thì bứt ăn, cũng giống tự mình trồng đó chứ.

Mấy bạn có thấy quả thông bé bé ở góc hình hem. Mọi người có biết chuyện gì xảy ra khi ngâm quả thông ý vào nước không nào? :D.

Khung cửa sổ nên thơ mỗi khi nắng tắt 🥰

Cuộc sống xàm xí (1)

Hình như mình không có tay trồng cây thật. Mình mua một hộp rau mầm. Loại này có rễ ở dưới, bỏ vào một hộp hay bất cứ gì đựng nước và vừa với kích thước của khối rau, cắt ăn phần trên, sau đó rau mầm sẽ mọc thêm lên. Có thể thu hoạch 3 lần. Phần hướng dẫn sử dụng đã ghi như vậy.

Mình đã ăn được hai lần. Lần thứ 3, chờ mãi không thấy các em lên. Ngày ngày đều tưới nước. Ơ kìa, các em lên đi chứ :((. Mình đoán rằng do lần 2 mình đi xa nhà tận 4 ngày, lúc về nó lên rất cao. Dinh dưỡng từ hạt mầm truyền hết vào lần 2 rồi, nên lần 3 những cây mầm không còn dinh dưỡng để mọc thêm nữa. Mình đoán thế thôi.

Tô rau mầm (do mình để nó trong 1 cái tô to ) được đặt bên bệ cửa sổ. Hàng ngày nhìn mấy cái lá bé xíu xíu phất phơ, phất phơ trong gió, trong nắng thấy dễ thương ghê. Lâu lâu, ngứa tay lại bứt một cọng cho vào miệng nhai, chép chép miệng, bao giờ mới có nhiều để ăn đây :)).

Hôm rồi ở Nhật, một người đàn ông khoảng ba mưới mấy tuổi đã đâm hàng loạt người trên tàu điện (tất cả là phụ nữ, khoảng 10 người) vì họ có khuôn mặt hạnh phúc. Một người phụ nữ bị thương nặng. Mình không thể đưa ra lời bình luận nào. Chỉ kể một trải nghiệm của mình, mình từng ở trong trạng thái của người đàn ông đó ganh ghét, muốn đám người vui vẻ trước mặt mình biến mất chỉ vì lúc đó mình không hạnh phúc như họ, mình không vui vẻ, mình tức giận. Nhưng tất nhiên, mình không lựa chọn việc đâm những người đang hạnh phúc ấy, mình lèm bèm trong bụng, đeo tai nghe rồi nhắm mắt ngủ trên tàu (một cách chập chờn).

Người đàn ông ấy chắc hẳn đã để tai nghe ở nhà và không thể nhắm mắt như mình.

Đêm đau đầu

Mình nhức đầu. Nghe list nhạc của Lân Nhã.

Mình nghĩ về nyc. Mình tưởng tượng về khung cảnh tụi mình gặp lại nhau, và mình hãnh diện khoe chiếc nhẫn đính hôn trên tay. Cảm giác làm anh ấy tiếc nuối khi không chọn mình làm mình hạnh phúc. Cơn nhức đầu càng tăng, giọng hát của Lân Nhã vẫn day dứt với những bản tình ca.

Mình nằm trên giường, với cơn đau đầu, với những suy nghĩ hỗn loạn. Mình nghĩ về mình, tại sao với tuổi này mình lại còn nghĩ về yêu đương, mà không nghĩ về tương lai. Sự ức chế dâng cao trong lòng.

Mình leo xuống giường, trải mền xuống đất, tắt máy lạnh, check thời tiết, và nằm xuống. Cơn đau đầu vẫn đang hành hạ mình làm mắt mình ướt.

Mình nghĩ có lẽ nó làm mình suy nghĩ tiêu cực. Tại sao mình thất bại thế? Tại sao mình tệ hại thế? Nhớ đến lời của mẹ, người dành cả đời để chăm lo gia đình, “những giấc mơ về việc mình có một việc làm luôn ám ảnh mẹ, mãi đến khi mẹ lớn tuổi”. Mình cũng đang vậy chăng? Mình đã uống viên thuốc đau đầu, khui lon bia vị mango.

Mình đã đi kết luận vì mình quá chú tâm vào tình cảm, luôn cần ai đó quan tâm mà mình không nghĩ về những thứ khác. Quyết định xóa fb, xóa messenger vì không muốn nói chuyện với ai. Những người bạn lướt ngang đầu mình. Mạnh, Khang, Hoàng, Hằng – những người mình có thể hẹn gặp đi ăn với nhau, An, Khiêm, Châu những người mình có thể nhắn tin nói chuyện chỉ để than vãn. Mình không biết bắt đầu từ đâu nếu gặp/ nhắn tin với họ. Rắc rối của mình sao lại để người khác dính vào chứ. Nửa lon bia đã trôi tuột vào dạ dày mình.

Mình vẫn đang nằm. Mở một cái postcast với giọng dễ chịu mà mình thích (hoặc mình nhớ ra bây giờ). Đầu óc bắt đầu mơ màng. Mình nốc sạch phần bia cuối cùng rồi mở máy tính. Cần viết một cái gì đấy. Thuốc bắt đầu có tác dụng nên cơn nhức đầu biến mất. Trời bắt đầu mưa. Phòng mình ngủ, sát cạnh cái ống nước lớn. khi mưa, tiếng nước chảy rất lớn. Không phải tiếng rả rích, mà là dòng nước chảy như suối. Mình cực ghét.

Mình thực sự không biết làm gì. Mình muốn về nhà. Không, mình muốn đến nơi không ai biết mình. Mình đã nộp đơn xin việc cho một viện ở Hà Nội.

Mình lại chăm chỉ ngồi học

Trong khoảng thời gian chờ được về nước, như nói ở bài trước mình đã đi làm nho, mình ở hai tuần ở guest house. Kura Guest House ở Suzaka thuộc tỉnh Nagano. Guest house khác với hotel hay ryukan là mình sẽ có cơ hội gặp nhiều người lạ, nói chuyện, và chơi cùng nhau (nếu mình muốn).

Mình gặp một bạn có sở thích mỗi tháng đều đi Hokkaido để ở guest house vì được gặp gỡ nhiều người, nói chuyện, và tận hưởng đồ ăn ở vùng đó. Hay một anh từ Gunma xuống Nagano chỉ để đi onsen rồi ở lại một đêm. Hay cặp vợ chồng từ Matsumoto về thăm lại quê mình cũng ở đây. Khi mọi người đến đây, lúc làm giấy tờ, thì tụi mình sẽ nói chuyện, hỏi thăm. Căn phòng khách nhỏ xíu nhưng lúc nào cũng ấm cúng vì màu của gỗ, màu của ngọn đèn vàng, những cái sopha cũ kỹ tróc hết cả da, hàng chục boardgame và tràn ngập những câu chuyện của khách trọ.

Có một đêm, một nhóm đông người đến ở trọ rồi cùng bày nhau chơi boardgame. Mình đi làm về mệt nên chỉ tắm, ăn cơm, rồi lăn đùng ra ngủ mặc mọi người ồn ào ngoài phòng khách.

Điểm chung của mọi người đến đây là muốn tìm kiếm không khí vui vẻ, không lo nghĩ, và những người bạn cởi mở. Mình nghĩ chẳng ai nhỏ hơn mình đâu :)) nhưng mọi người đều mang một tâm hồn tươi trẻ, hồ hởi. Ngày đầu tiên mình đến, cũng có một bạn nữ tới ở, hỏi tại sao mày chọn ở đây thì bảo được giới thiệu. Nhân lúc đang chán thế là đến đây ở hai ngày, trò chuyện với anh Satochin, bạn ý bỗng biết mình muốn làm gì.

Có thể bạn đang chần chừ điều gì đó. Gặp được người và cởi mở tấm lòng, thế là một gút mắc được mở.

Mình ở đây 2 tuần, toàn phải nói tiếng Nhật nên nhiều thứ mình không diễn tả được, cũng như mọi người chỉ cần nói nhanh hơn là mình lại không hiểu. Bức rức khó tả. Về lại Tokyo mình vui vẻ ngồi vào bàn để tiếp tục trau dồi tiếng Nhật mong một ngày gặp lại sẽ được nói chuyện với mọi người nhiều hơn :)). Lần này thì tâm trạng thoải mái vì tự nguyện chứ không quạu quọ nữa ahihi.

Nhân tiện kể chuyện mình đi lấy visa chờ về nước ở Tokyo. Lúc lên xe bus đi về ga đón tàu, thì mình ngồi cạnh một chú người Mỹ. Mà kể cũng lạ, mình với chú ý như quen nhau lâu rồi, nói chuyện thao thao bất tuyệt, cười hỉ hả :)). Do lâu quá mình không được nói tiếng Anh nên cảm giác vui không tả nỗi. Thế là mình nung nấu học thêm một thứ tiếng nữa trong tương lai :3. hihi

Nhật ký làm nho (1)

Tôi vừa đi 2 tuần làm nông về ở Nagano. Tôi chọn làm nho vì giờ đang mùa bận rộn nên người ta cần người nhiều. Cô Marina – chủ một guest house truyền thống của Nhật đăng như thế lên trên trang FB về thông báo tuyển người. Tôi sẽ ở guest house suốt hai tuần với mức giá giảm 50% và mỗi ngày đạp xe đi làm nho cách đó 20p xe đạp dù mưa hay nắng. Sau vài email trả lời câu hỏi, test khả năng giao tiếp tiếng Nhật, thì tôi được nhận. Cũng vì vài lý do chủ quan, tôi đến trễ hơn dự kiến khoảng 3,4 ngày.

May mắn là ở cùng có 2 anh người Nhật cùng đi làm nho ở cùng 1 vườn nên tôi được quá giang xe hơi của họ mỗi ngày. Hai anh đều lớn tuổi hơn tôi, chán công việc kiến trúc sư mà bỏ việc. Trong thời gian suy nghĩ sẽ làm gì tiếp theo, họ cũng tham gia làm nho như một cách kiếm tiền tiêu vặt và trải nghiệm.

Trời mưa nhưng vẫn làm. Mát mẻ thích hơn nhiều
Chùm nho chưa tỉa

Vườn nho tôi làm khá rộng. Công việc sẽ là tỉa nho xong sẽ bọc nho trong bịch giấy, và đeo dù cho nho khỏi cháy nắng. Mỗi bước sẽ đc làm hết rồi chuyển sang bước thứ 2. Mọi người rất thân thiện vì chủ yếu là các bác lớn tuổi nhưng vui tính dã man. Có người đã hỏi tôi sao mày chọn Nhật du học thế? Tôi đã trả lời bằng 1 câu trả lời mà chưa từng ai thực sự biết lý do này. Vì tôi thấy nó hơi trẻ con, và ngô nghê haha. Thông thường tôi sẽ nói vì Nhật có nền kỹ thuật phát triển rất phù hợp với ngành tôi quan tâm, cũng như tôi nhận được học bổng nhà nước nên tôi đã chọn Nhật dù Nhật không nói tiếng Anh và tôi cũng không có tí vốn lận lưng tiếng Nhật nào.

Lý do thật sự là do tôi đọc quyển Rừng Nauy của Haruki Murakami. Suốt thời cấp 3 rồi đại học, tôi bị ám ảnh bởi giọng văn của ông ấy qua tất cả tác phẩm tôi từng mua được. Tôi ám ảnh bởi sự im lặng, nhẫn nhịn, cô đơn của xã hội Nhật. Đối với tôi, nước Nhật rất đen tối @@…. Không hiểu tại sao tôi lại muốn tới nơi đen tối để nhìn tận mắt những cái đen tối đó. Thấy sự cô đơn của con người mà tuổi 23 tôi chưa cảm nhận được ở nơi mình sinh sống. Có lẽ kiên nhẫn thêm 1,2 năm nữa, thì tôi sẽ thấy rõ ràng hơn chăng?

Giờ nghĩ lại thấy lý do của mình cũng khá là ấu trĩ :)). Nhưng ít ra cũng phải một lần nói sự thật chứ nhỉ haha.

Vài chuyện nho nhỏ

Mình cũng buông bỏ được nhiều chấp niệm, đăng đắng trong lòng để bước qua một giai đoạn mới. Tanoshimi.

Hôm nay đi phỏng vấn, gặp anh học khóa trên trên mình. Thời mình thì ảnh nổi tiếng lắm. Ai cũng biết. Vậy mà ảnh nhớ mình từng thi Mendel. Thấy vui lắm. Rồi anh có cho em vào vòng trong không ????? :))

Thứ hai tuần sau mình sẽ đi tiêm vaccine mũi thứ nhất. Một tháng sau tiêm mũi thứ 2 là sắp được về với nhà rồi. Hóng ơi là hóng.

Sự lặp lại

Mỗi ngày, mình cứ dậy, ngồi vào cái bàn nhỏ, làm việc với máy tính. Thỉnh thoảng ghé mắt qua cửa sổ, nhìn những chậu hoa nhà hàng xóm. Trời không mưa, sẽ có một ông cụ đi vòng vòng quanh sân hát nghêu ngao.

Tới bữa thì nấu cơm, hoặc ăn mì.

Ban đầu, khi mới dọn tới đây, mình rất hăng hái ra ngoài để tìm hiểu mọi thứ. Nhưng dần, mình ra ngoài để đi chợ chỉ một lần, cấp thiết lắm mình mới đi làm giấy tờ, in văn bản. Cứ tưởng cuộc sống chỉ trong một căn phòng nhỏ sẽ khiến mình tù túng phát điên. Nhưng không, mình dần quen và chẳng cảm thấy gì nữa.

Mình có một thói quen mới. Chạy bộ. Chạy ít thôi. Ngày đầu chỉ có 2 phút là mình tắt thở. Mỗi ngày mình cố gắng thêm 30s. Bây giờ thì lượng thời gian tập thể dục bên ngoài đã đạt 17 phút.

Cơ chế sinh học của mình cũng thay đổi, mình không thể ngủ sớm được. Nhiều lần thúc ép, nhưng vẫn tỉnh táo nên mình đành thuận theo nó. 12h khuya mình sẽ lên giường, nằm nhắm mắt, đến 1 giờ. Lúc này đầu óc mình tỉnh và sự tập trung rất cao, nên mình ngồi vào bàn và làm việc. Đến đúng 3h mình bắt đầu mệt, và đi ngủ. Mình dậy một lần lúc 7h sáng rồi ngủ tiếp đến 11h. Từ 11h là ăn trưa rồi làm việc.

Đều đặn mỗi ngày như thế.

Cuối cùng ngày đó cũng đến !!!!

Paper của mình đã được accept rồi mọi người ạ. Mình cũng vừa pass final examination ( báo cáo luận án, tín chỉ, và có 1 bài báo quốc tế). Thế là mình sắp kết thúc quãng đời đi học rồi. Dự tính tương lai thì mọi người đều nghĩ mình sẽ chọn làm tiếp postdoc nhưng mình ngán quá rồi.

Giờ lại tới mối lo về tương lai: academic hay industry. Mọi người cứ hỏi mình muốn làm postdoc ở đâu. Nhưng mình ngán quá rồi…hix. Tự nhận thấy bản thân không có khả năng, cũng không phải người yêu khoa học đến mức cống hiến cả đời cho nghiên cứu nữa. Dường như giấc mơ đó đã chết từ ba năm trước rồi.

Mình nhớ bộ comic Touch của Adachi Misturu. Mục tiêu của Tastuya là đến được Koshien thi giải đấu bóng chày, hoàn thành giấc mơ dang dở của người em quá cố Kazuya. Cậu ấy dốc hết sức để làm được điều đó rồi khi hoàn thành mục tiêu thì cậu chơi vơi, không biết thế nào nữa. Mình cũng đang ở tâm trạng như Tatsuya. Mình không có mục tiêu nào rõ ràng trong đời. Suốt quãng thời gian dài, mình chỉ cố gắng để được tốt nghiệp. Bây giờ, khi đã chạm tay vào nó rồi, mình không biết nên làm gì tiếp theo.

Niềm vui vừa đến giờ lại thấy lòng mênh mang, vô định.

Nhưng mà vui lắm. Miệng không ngậm lại được luôn :)))

Những cảm xúc vụn vặt – 2

1.Trời đã thật trở lạnh rồi. Mình thay cafe latte đá thành cafe latte nóng. Cảm giác mua theo một lon cafe nóng, áp tay vào, thật đê mê và thỏa mãn. Mình đã bắt đầu cất áo thun tay ngắn vào vali mùa hè, giặt giũ áo tay dài và đống áo khoác nặng chịch. Chuyện người ta đã làm cả hai tháng trước thì mình mới làm bây giờ. Mình là vậy đấy, lúc nào cũng chậm chạp, lề mề.

Cửa phòng lại đóng im ỉm, thỉnh thoảng mở ra đón nắng và khí trời. Sau đó, đóng lại. Mình cũng không bật điều hòa và sàn phòng mình lạnh ngắt. Chân mình lạnh, tay mình lạnh. Nói chung những thứ xung quanh mình rất lạnh lẽo, trừ ly cafe nóng trên bàn.

2.Cây rau húng quế đã bắt đầu nở những đóa hoa đầu tiên, cánh hoa mỏng manh, trắng trắng. Mình có nên đem chậu hoa vào phòng không nhỉ? Nó có chống chọi được cái lạnh không? Vì vốn dĩ tác phong chậm chạp, nên cả tuần rồi vẫn chưa đưa ra được quyết định. Đều đặn 2 ngày, mình ra tưới nước cho cây húng quế và chậu hoa mới mua. Lặt lá vàng, xới đất, thấy thật bình yên. Bụi sả to đùng trước nhà thì hoàn toàn không cần chăm sóc, nó vượt qua được 2 cái mùa đông rồi, rễ cắm sâu xuống đất mà tươi roi rói. Hôm rồi, bọn mình đã có một bữa no nên với món nem quấn sả đây này.

3. Mình đang tập ukulele. ” It is good for your brain and your soul”. Trước đây mình có cây guitair mua ở tiệm đồ cũ, nên quyết tâm học guitair cũng đã 4 lần nhưng đều bỏ cuộc sau 1 tuần. Ngón tay đau muốn khóc. Càng tập càng đau thế là bỏ. Mình đã không chịu được qua giới hạn đó. Cố thêm tí nữa có khi là giờ ổn rồi. haha. Mình cũng không có ý định học ukulele từ đầu, do nhỏ bạn có cây đàn mà nó không chơi nên mượn về nghịch. Ai dè đến giờ là hơn 12 ngày mình tập đàn rồi đó, mà tay mình không đau mấy. Bạn nói mình : “Mày chọn đối tượng sai từ đầu”.

Lúc ở một mình, mình đàn. Lúc mệt, mình đàn. Vừa nghe nhạc vừa đàn. Nói chung cũng tội cho đứa bạn phòng kế bên, có khi nào nó hối hận về việc cho mình mượn đàn không nhỉ? Duyên số thôi mà …

4.Mình đang bị mê hoặc bởi nhóm Cá Hồi Hoang. Mình biết nhóm Rock này lâu rồi nhưng không thích lắm. Âu là do nó không được rock lắm theo ý mình là thế. Vẫn nhẹ nhàng quá, phải gào thét gầm rú cơ. Đó là lý do mình tìm đến Rock để nghe mà. Gào thét thay cho lòng mình. Thời thế cũng phải đổi thay khi mình nghe nhiều bài của nhóm hơn : Beertalks, cô ấy, Điền vào chỗ Trống, Hiệu ứng trốn chạy, Ngày nào, Đến bao giờ…Và bài hát chủ chốt kéo lòng mình rơi vào nhóm chính là bài “Tầng thượng 102”.

“Nhìn mây bay
Bay đến khu rừng già
Nhìn ánh sáng
Trốn phía sau toà nhà
Ngày trôi qua nhanh
Hay ngày còn chưa tới
Ngày chờ đợi ai về
Đến đây đón em về

Rồi trong đêm
Ta thấy cả bầu trời
Và ngày đó
Ta sẽ thôi chờ đợi..”

Vocal của nhóm dở thặc nhưng lạ lùng và mê mị. Mình thích thế. Giống như em ý, ăn mặc xấu dã man nhưng cái xấu đó lại đúng gu mình. Lạ vậy đấy.