Cuối cùng ngày đó cũng đến !!!!

Paper của mình đã được accept rồi mọi người ạ. Mình cũng vừa pass final examination ( báo cáo luận án, tín chỉ, và có 1 bài báo quốc tế). Thế là mình sắp kết thúc quãng đời đi học rồi. Dự tính tương lai thì mọi người đều nghĩ mình sẽ chọn làm tiếp postdoc nhưng mình ngán quá rồi.

Giờ lại tới mối lo về tương lai: academic hay industry. Mọi người cứ hỏi mình muốn làm postdoc ở đâu. Nhưng mình ngán quá rồi…hix. Tự nhận thấy bản thân không có khả năng, cũng không phải người yêu khoa học đến mức cống hiến cả đời cho nghiên cứu nữa. Dường như giấc mơ đó đã chết từ ba năm trước rồi.

Mình nhớ bộ comic Touch của Adachi Misturu. Mục tiêu của Tastuya là đến được Koshien thi giải đấu bóng chày, hoàn thành giấc mơ dang dở của người em quá cố Kazuya. Cậu ấy dốc hết sức để làm được điều đó rồi khi hoàn thành mục tiêu thì cậu chơi vơi, không biết thế nào nữa. Mình cũng đang ở tâm trạng như Tatsuya. Mình không có mục tiêu nào rõ ràng trong đời. Suốt quãng thời gian dài, mình chỉ cố gắng để được tốt nghiệp. Bây giờ, khi đã chạm tay vào nó rồi, mình không biết nên làm gì tiếp theo.

Niềm vui vừa đến giờ lại thấy lòng mênh mang, vô định.

Nhưng mà vui lắm. Miệng không ngậm lại được luôn :)))

Những cảm xúc vụn vặt – 2

1.Trời đã thật trở lạnh rồi. Mình thay cafe latte đá thành cafe latte nóng. Cảm giác mua theo một lon cafe nóng, áp tay vào, thật đê mê và thỏa mãn. Mình đã bắt đầu cất áo thun tay ngắn vào vali mùa hè, giặt giũ áo tay dài và đống áo khoác nặng chịch. Chuyện người ta đã làm cả hai tháng trước thì mình mới làm bây giờ. Mình là vậy đấy, lúc nào cũng chậm chạp, lề mề.

Cửa phòng lại đóng im ỉm, thỉnh thoảng mở ra đón nắng và khí trời. Sau đó, đóng lại. Mình cũng không bật điều hòa và sàn phòng mình lạnh ngắt. Chân mình lạnh, tay mình lạnh. Nói chung những thứ xung quanh mình rất lạnh lẽo, trừ ly cafe nóng trên bàn.

2.Cây rau húng quế đã bắt đầu nở những đóa hoa đầu tiên, cánh hoa mỏng manh, trắng trắng. Mình có nên đem chậu hoa vào phòng không nhỉ? Nó có chống chọi được cái lạnh không? Vì vốn dĩ tác phong chậm chạp, nên cả tuần rồi vẫn chưa đưa ra được quyết định. Đều đặn 2 ngày, mình ra tưới nước cho cây húng quế và chậu hoa mới mua. Lặt lá vàng, xới đất, thấy thật bình yên. Bụi sả to đùng trước nhà thì hoàn toàn không cần chăm sóc, nó vượt qua được 2 cái mùa đông rồi, rễ cắm sâu xuống đất mà tươi roi rói. Hôm rồi, bọn mình đã có một bữa no nên với món nem quấn sả đây này.

3. Mình đang tập ukulele. ” It is good for your brain and your soul”. Trước đây mình có cây guitair mua ở tiệm đồ cũ, nên quyết tâm học guitair cũng đã 4 lần nhưng đều bỏ cuộc sau 1 tuần. Ngón tay đau muốn khóc. Càng tập càng đau thế là bỏ. Mình đã không chịu được qua giới hạn đó. Cố thêm tí nữa có khi là giờ ổn rồi. haha. Mình cũng không có ý định học ukulele từ đầu, do nhỏ bạn có cây đàn mà nó không chơi nên mượn về nghịch. Ai dè đến giờ là hơn 12 ngày mình tập đàn rồi đó, mà tay mình không đau mấy. Bạn nói mình : “Mày chọn đối tượng sai từ đầu”.

Lúc ở một mình, mình đàn. Lúc mệt, mình đàn. Vừa nghe nhạc vừa đàn. Nói chung cũng tội cho đứa bạn phòng kế bên, có khi nào nó hối hận về việc cho mình mượn đàn không nhỉ? Duyên số thôi mà …

4.Mình đang bị mê hoặc bởi nhóm Cá Hồi Hoang. Mình biết nhóm Rock này lâu rồi nhưng không thích lắm. Âu là do nó không được rock lắm theo ý mình là thế. Vẫn nhẹ nhàng quá, phải gào thét gầm rú cơ. Đó là lý do mình tìm đến Rock để nghe mà. Gào thét thay cho lòng mình. Thời thế cũng phải đổi thay khi mình nghe nhiều bài của nhóm hơn : Beertalks, cô ấy, Điền vào chỗ Trống, Hiệu ứng trốn chạy, Ngày nào, Đến bao giờ…Và bài hát chủ chốt kéo lòng mình rơi vào nhóm chính là bài “Tầng thượng 102”.

“Nhìn mây bay
Bay đến khu rừng già
Nhìn ánh sáng
Trốn phía sau toà nhà
Ngày trôi qua nhanh
Hay ngày còn chưa tới
Ngày chờ đợi ai về
Đến đây đón em về

Rồi trong đêm
Ta thấy cả bầu trời
Và ngày đó
Ta sẽ thôi chờ đợi..”

Vocal của nhóm dở thặc nhưng lạ lùng và mê mị. Mình thích thế. Giống như em ý, ăn mặc xấu dã man nhưng cái xấu đó lại đúng gu mình. Lạ vậy đấy.

[Những cảm xúc vụn vặt] – 1

Phòng tui có 2 cái cửa. Một cái thông ra nhà bếp (cửa ra vào) và một cái thông ra lối phía sau nhà, đi ra ngoài. Tui không biết gọi cái này là cửa gì vì nó cao từ trần đến sàn, dạng cửa trượt của Nhật. Trong từ điển,tui chỉ có hai loại cửa: cửa ra vào và cửa sổ thôi. Huhu.

Tui kéo cửa ra, ngồi thu lu bó gối ở đó, vừa nhìn mưa rơi, vừa run cầm cập. Trời đã vào thu rồi. Quần áo mùa đông vẫn nằm trong thùng, chưa được lôi ra. Hàng ngày, áo cộc tay vẫn được mặc với áo khoác tránh gió.

Tui có hai lần ngồi thu lu như thế cho đến nay. Lần đầu là lúc tui chia tay người yêu. Tui khóc nhưng nước mắt làm rít mặt, thế là vừa ngồi phơi nắng vừa khóc. Thút thít khe khẽ sợ phòng kế bên nghe. Mùa hè, gió miên man, nắng chói chang. Hôm nay là lần thứ 2. Lần này tui không khóc. Tui chỉ bó gối và nhìn lên trời. Chẳng nghĩ gì. Các bạn có ai bị thót tim bao giờ chưa? Cảm giác khi thấy một cái gì đó làm mình tiếc nuối, buồn bã nhưng chưa từng nghĩ tới. Cái đó có phải cảm giác bàng hoàng không?

Tui thót tim, hẫng một nhịp khi thấy tài khoản instagram của cậu bạn tui trở thành private. Trước đây, số follower và following cậu có là 1-1. Tức là tui follow cậu ý, và cậu ý chỉ follow mình tui. Giờ nó trở thành con số 0 tròn trĩnh. Cảm thấy buồn. Tui cũng hông biết mình buồn vì cái gì? Tại sao lại thế? Tui đã quyết định không nói chuyện với cậu ấy, nhưng tui vẫn hay thường vào xem cậu viết gì, đăng gì. Đôi khi cũng có hình tui trong đó nhưng không có lời dẫn nào. Tui thích những gì cậu ý viết.

Những nỗi buồn không thể gọi tên đã làm tui hối hận về quyết định của mình.

Những ngọn đèn đường

Con đường buổi đêm có rất nhiều ngọn đèn đường xa lạ. Đường dài, tĩnh lặng. Một giấc mơ đầy niềm vui.

Xoay một cái. Nhìn một cái. Chạm nhẹ một cái.

Dưới mỗi cây đèn.

Cứ chọn đường xa nhất mà đi.

Tàu lăn bánh. Những ngọn đèn đường vụt qua, bỏ lại phía sau. Trăng vẫn đi theo đoàn tàu.

Trở về với thực tại. Con đường buổi đêm có rất nhiều ngọn đèn đường quen thuộc. Đi qua rất nhanh và vội vã. Đổ sập trên giường, chìm vào giấc ngủ.

Cơ thể rã rời, nhức nhối. Tất cả đều ở lại phía sau, neo vào trăng, và những ngọn đèn đường nhỏ to.

Cái ngưỡng 30 đầy mong manh

Mình đã trải qua sinh nhật lần thứ 30 ở Nhật. Có một chút xúc động nhè nhẹ trong tim. Có phải do mình sinh vào tháng 9- mùa thu nên tâm hồn mình luôn rất dễ xúc động không? Sơ lược cuộc đời 30 năm.

Lúc nhỏ, mình rất nhút nhát, hay thẹn thùng và dễ tủi thân. Ai đó mắng mình, mình chỉ cúi mặt và mắt rươm rướm. Ai đó bảo vệ mình, mình cũng cảm động mà rươm rướm. Mình không tức giận mà la mắng ai đó được vì lúc đó cảm xúc dâng trào sẽ làm mình rươm rướm nước mắt theo. Thật là mất thể diện hix.

Dậy thì của mình, là chuỗi ngày mình muốn chứng tỏ bản thân, tuổi mình nổi loạn trong lòng. Mình từng tập hút thuốc, uống bia, trốn học, bỏ tất cả váy vóc của con gái để mặc những chiếc quần hầm hố. Lúc đó, mình chỉ ao ước được trở thành con trai nên cứ tập đi đứng uỳnh uỳnh, mở quạt bằng chân, đóng cửa bằng chân :)). Mẹ và các dì mình hoảng hốt, sợ mình thích con gái. Mọi người không ai còn dám trêu ghẹo mình nữa. Nhưng may mắn, lần đầu tiên hút thuốc mình không bị sặc chỉ thấy không ngon, uống bia cũng thấy đắng nghét nên không bị ghiền. Có điều, các bạn học chung đều rất thương mình, họ không cho mình tập những thứ đó dù các bạn ấy toàn mấy đứa quậy trong lớp, luôn bảo vệ mình. Chắc vì họ học chung với mình từ lớp 1, và thấy sự thay đổi trong lòng mình chăng.

Lên cấp 3, lần đầu tiên mặc áo dài. Mình vẫn còn ngại ngùng khi phải vén áo dài từ tốn chạy xe. Thế là ra về, quên mất, phóng ngay lên xe chạy một đoạn mới nhận ra tà áo cứ bay phấp phới. Với mình, áo dài mặc dễ chịu lắm (do may rộng chăng?). Lúc đó, mình mặc áo dài suốt tuần lận. Nhìn các bạn thành phố mặc áo dài ôm, cách điệu mình thấy khó thở thật nhưng lại rất đẹp. Mình vẫn trung thành với áo chít eo vừa phải, lại chẳng có vòng 1 để mà khoe nên cứ phây phây, đá cầu, đá banh. Đội cái nón tròn ủm, tay ôm cặp sách phía trước khi đi học. Một bạn nam từng thích mình bảo, lần đầu nhìn mình y như cái nấm, quê mùa mà dễ thương lắm :)). Lúc đó mình ngô nghê tự hỏi, ủa, ôm cặp phía trước mà sao lại quê???? Huhu. Cấp 3 của mình trôi qua êm đềm. Chỉ khi gần tốt nghiệp, mới biết mình từng bị một nhóm các bạn gái trong lớp không thích vì mình nói chuyện vui vẻ với các bạn nam khác. Họ bảo mình giả bộ ngây thơ :(. Mình bất ngờ vì cũng không biết bị người ta ghét do tính mình xởi lởi thật nhưng mình chẳng quan tâm đến ai cả.

Đại học. Khoảng thời gian đầy biến động biến mình từ một đứa thích ăn mặc hầm hố trở nên dịu dàng vì cảm nắng một anh.

Sau đại học. Mình rời Việt Nam sang Nhật. Sống một mình như bản năng và thấy hứng thú vì giờ mình có thể làm bất cứ gì mình muốn. Nhưng trả giá cho sự tự do, chính là cô đơn và cô độc.

30 tuổi là lúc mình cô độc nhất. Mọi người đâu ai thấy sự cô độc trong mình. Mình vẫn đăng những điều vui vẻ, hài hước trên stt nhưng mình không hòa hợp được với mọi người xung quanh nữa. Dù trong các cuộc gặp gỡ, mình luôn là đứa đầu têu nói chuyện, chọc cười mọi người. Mình không hiểu chuyện gì đã xảy ra thế nhỉ? Cứ muốn tan biến vào vũ trụ này mãi mãi.

Một người bạn mới

Mình quen một người bạn mới hết sức tình cờ. Bạn nhỏ hơn mình tới 6 tuổi, học cơ khí, người Huế, đang ở Nhật.

Em nhảy vào và hỏi mình có muốn cá độ tháng 12 tới thi N2 không. Nếu mình cao điểm hơn thì mình muốn gì sẽ tặng. Dù mình là đứa ham mê cá độ nhưng phải nghía profile facebook cái đã. Mình mới thấy profile là người Huế thôi với cái tên Vân là mình đồng ý nói chuyện ngay tắp lự. Nói chuyện say sưa, gần gũi lắm. Với mình cô bé ấy như một đứa em đáng yêu. Em ấy đi phát báo từ 12h đêm đến 5h giờ sáng hôm sau. Sao con gái lại chọn công việc vất vả, mà phá hủy nhan sắc thế chứ. Con gái mà học ngành cơ khí thì đã thấy mạnh mẽ và gan góc rồi :). Mình thích sự gan góc đó.

Mọi chuyện tốt đẹp cho đến khi mình biết em tên Tài.

Mọi chuyện vẫn tốt đẹp mình có thêm em trai chứ không phải em gái. Mỗi lần nghe em say sưa kể về quê em. Thật là quê ấy, có con sông xanh xanh chạy quanh làng, có hồ sen bát ngát, con nít cởi trâu, tắm sông …y như mình từng học trong SGK hồi bé là mình muốn về thăm làng của em ấy ngay. Tên làng em cũng lạ nữa Vân Trình. Ngồi search google cả buổi cũng không biết đó có phải nơi ở của em ấy không.

Mà cũng lần đầu tiên, mình gặp một đứa con trai đa sầu đa cảm vậy. Cứ như ông nhà thơ Hàn Mạc Tử thời hiện đại vậy.

Vèo cái tháng 8 mất tiêu

1. Paper của mình đã bị reject. Nên mình cần sửa lại bản thảo và làm them 1 vài thí nghiệm be bé. Mình làm một cái ppt để đề xuất những thí nghiệm mình có thể làm bây giờ.

Vấn đề nảy sinh. Mình cần xác định mối tương quan của hai gene khác nhau. Tạm gọi là gene A và B. Gene A đã được một  PhD lab mình làm trước đó và mình cũng chung group với ổng. Do tụi mình cùng xài một loại tế bào, nên cô muốn mình làm rõ mối quan hệ đó.

Mình phát hiện gene B (của mình) có thể thay đổi mức độ biểu hiện của gene A . Tuy nhiên mình không thể kiểm tra bằng lượng protein được. Đến chính ông PhD đó còn làm hú họa với ra được kết quả là thấy vạch protein thì mình làm sao đây? Mình bỏ ra 3 tháng để optimize tất cả thông số nhưng vô vọng. Lúc đó cô đã bảo là khó kiểm tra protein của gene A nên mày khỏi làm nữa, kiểm tra lượng mRNA là được rồi.

Thế mà, giờ cô kêu mình kiểm tra lượng protein đi. Báo mình bị reject là do không có kết quả protein đó. Wth? Thật là lúc đó chỉ muốn đi tự vẫn cho rồi. Mấy giáo sư có biệt tài là hay quên. Cũng khó trách khi họ có quá nhiều thứ phải lo. Nên mình muốn bỏ mịa cái bằng đi. Nói chung là mình đã điên lắm. Điên không phải vì paper bị từ chối mà điên vì mình phải lặp lại kết quả thí nghiệm mà ông PhD đó đã một lần hú họa làm ra. Mình đã có lúc không tin kết quả đó đâu, mình nghĩ ổng ba xạo nữa đấy. Nhưng mình đâu nói được gì? …hừ hừ.

2. Mình đang theo học một khóa học tiếng Nhật online. Giáo viên thu sẵn bài giảng rồi up lên hệ thống. Mình chỉ việc vào học và ….kiên trì thôi.

Ưu điểm: rẻ

Nhược điểm: dễ nản

Cái mình ưng chính là họ đưa mình một cái schedule để học theo. Mỗi ngày mình cứ hoàn thành theo lịch trình đã được đề ra là ok. Cái khó là mình không được nản, nhất là khi tự học ở nhà thế này. Số lượng kiến thức thật sự rất nhiều rất nhiều. Mình dành 4-5 tiếng mới học được hết bài. Nhưng mình đang cố gắng không bỏ cuộc. Vẫn theo đều đặn dù có hôm mình thức 2,3h để hoàn thành cho xong bài nếu hôm đó mình phải đi làm thêm hoặc lên lab làm thí nghiệm. Mình biết đích mình muốn đến nên cố gắng nhất trong khoảng thời gian này thôi, 3 tháng nữa là xong, chạy cái vèo tới để xả hơi, chứ loằng ngoằng mãi cũng mệt mà. Sau đó sẽ xả hơi hehe.

3. Cây rau quế (ăn phở ) lên khá tốt. Đang ngâm cây ngò cho ra rễ để trồng ẻm. Mình thích ăn ngò mà mắc quá. Tụi Nhật (phần lớn) ghét ngò, họ bảo mùi ghê quá. Có lần mình ăn món mì ngò (mì ăn liền do Nhật làm) trong lab, con nhỏ người Nhật la bài hãi :))).  Đúng là do ngò nhiều quá. Nhưng cũng đâu đến mức đó ta. Lúc tụi nó hâm trứng cá, tanh cả phòng mình còn chưa la mà @@. Tụi này cái gì cũng làm lố hết trơn à. Giận ghê :)).

4. Nhỏ bạn chung nhà đã có tin vui sau hơn 1 năm mong ngóng. Mừng cho nó ghê.

Tháng 8 trôi qua cũng không phải tệ lắm :)) dù chẳng như mơ.

Mấy nay trời nóng dã man !!! Hè rồi hở???

  1. Sao câu hỏi ngớ ngẩn thế nhỉ? Hè là từ tháng 5 rồi chứ nhỉ? Nhưng tháng 5,6,7 lại mưa nhiều quá, kiếm ngày nắng chỉ đếm trên đầu ngón tay nên mình cũng không thật sự biết đã vào hè chưa? Gần đây, ve kêu ồn điếc tai. Trời nắng, muốn trú dưới tán cây mà ong cả đầu, long cả não. Mình đang cố gắng lục lọi trong trí nhớ xa xưa là mình có nghe ve kêu ở Sài Gòn không, nhưng hoàn toàn không thể nhớ nỗi. Chỉ nhớ những cánh phượng đỏ rực như lửa chen chúc giữa trời xanh.

2. Mình đã qua đợt báo cáo luận văn đầu tiên. Còn đợi paper được accept và một vòng xét cuối nữa cho việc tốt nghiệp. Nhưng có lẽ để tốt nghiệp tháng 9 lần này hơi khó, 99% là mình cần kéo dài đến tháng 12. Mình báo cáo online, nên ở trên mặc vest nghiêm túc, ở dưới mặc cái quần tà lỏn sọc trắng hồng. Hôm báo cáo, mình quên bật máy lạnh, thế là dưới cái trời nắng hầm hập, phòng đóng cửa kín, mặc vest dài tay hai lớp, mồ hôi đổ ròng ròng. Nhưng không dám đứng lên với tay lấy cái remote, sợ mấy giáo sư thấy ăn mặc tào lao. Đúng nghiệp quật. Đó là cái sự ngáo ngơ của con đầu óc cá vàng, láo nháo.

3. Lại nói về cái nóng này. Nóng lắm mọi người ạ. Không hiểu sao những năm trước, mình vẫn lên trường ngon nghẻ, chả thấy gì (trừ việc đổ mồ hôi) chứ năm nay mình bị xém ngất, nhức đầu mấy lần. Như bữa kia, máy giặt nhà mình được thế kế bên ngoài, lúc đó 9h mình chỉ ra lấy đồ vào, và đứng ngay bậu cửa phơi đồ, chỉ 10 phút. Mà sau đó, mình vào nằm thở và nhức đầu. Giờ ra đường, vừa corona vừa nắng, nhiều khi thở không nổi do đeo khẩu trang nên mình hạn chế ra đường luôn. Mình sợ mình ngất ngoài đường, vào bệnh viện lại dính corona thì tiêu mọi người ạ. Mình luôn nghĩ khả năng chịu nóng của mình rất tốt, sao giờ cơ thể mình như cái máy cũ, cứ ọt ẹt hoài oải ghê. À, Nhật nó lại bán thêm mấy cái xịt vào khẩu trang giúp mát lạnh, giảm độ nóng khi đeo khẩu trang mùa hè nữa chớ. Hay thật. Nói chung, ở Nhật, bất cứ nhu cầu nào về sự tiện nghi và sức khỏe thì nó chẳng thiếu cái gì , lo cho bạn từ cọng lông đến tất tần tật. Giá thành kiểu nào cũng có. Người bình thường thì mua rẻ rẻ, người khá hơn thì mua đồ tốt hơn giá mắc hơn. Tiền nào thật sự của đó luôn.

4. Thật ra ban đầu mình muốn viết về vấn đề khác. Mà lan man một hồi, mình đã đi quá xa dự định ban đầu và giờ quên mất nó luôn. Có cái gì đó cứ gợn gợn trong lòng nhưng không thể xác định. Khó chịu thật.

Tổng kết tháng 7 và kế hoạch tháng 8

Đã gần giữa tháng 8 mà mới tổng kết tháng 7, có ai ngược đời vậy không chứ?

  1. Thật sự cuối tháng 7 và đầu tháng 8, mình bận tối mắt. Mình toàn thức đến sáng rồi ngủ vào giữa buổi trưa. Luận văn ám ảnh mình khủng khiếp. Nó đã giáo sư sửa cho mình khoảng 6 lần. Giáo sư thật sự support cho mình hết mức có thể. Thế mà hôm cuối, mình ngồi check lại từng chữ một cũng như tên tác giả trong reference thì word của mình có vấn đề. Mình check đến chapter 6 (luôn save sau mỗi lần sửa gì đó) thì mình không save được. Và mình cũng không mở được file đó lên nữa. Thế là ngồi kiểm tra lại từ đầu. Nhờ thế mà mình biết sự kiên nhẫn của mình lên tới mức nào. Sau 2 lần word file dở chứng, mình đã vừa kiểm tra vừa khóc vừa chửi cái laptop. Như một con khùng luôn :)). Thế nên, mình đã không kiểm tra được hết lỗi của toàn luận văn gần cuối , đành phải nộp luôn cho examiners. May mà do dịch Covid, nên mình chỉ cần nộp file pdf thôi, bản hard copy không cần thiết.
  2. Sau đó, mình tiếp tục chiến đấu làm slide thuyết trình. Thật ra mình đã chuẩn bị cơ bản từ trước, bây giờ chỉ cần thêm thắt với chỉnh bố cục cho hợp lý và dễ hiểu. Nhưng quá trình cũng không phải đơn giản. Nhiều lúc mình không biết giải thích những thứ mình muốn như thế nào trên cùng 1 slide, để chữ bên trái hay bên phải, nên bold hay không? nói chung là ti tỉ thứ mình xem xét rồi tự làm nó rối tung mù lên. Mình vừa nộp slide cho cô, nên ngay lập tức lên wordpress than vãn :)).
  3. Vè tổng kết tháng 7, mình đã đề ra 12 mục. Mình chỉ làm được 4 việc mỗi ngày . Bỏ quên hoàn toàn tiếng Nhật :)).
  • Theo dõi việc mình làm mỗi ngày vào 1 cuốn sổ. .
  • Viết xong được khóa luận gồm 5 chương. (Tới giờ vẫn đang nham nhở ở chương 1 và 2). ( mỗi ngày 2 giờ ) => hoàn thành vượt quá kế hoạch
  • Tập thể dục 10p trong 30 ngày.
  • Sử dụng FB dưới 50p một ngày.

4. Plan tháng 8: sống YOLO :)). Thật ra gần đây, mình có tham gia một group về xây dựng cuộc sống để balance và hạnh phúc. Các bạn ý có những buổi chia sẻ qua zoom và mình tham gia vì tò mò. Mình thuộc dạng người khá bảo thủ và hơi tự tin thái quá trong suy nghĩ. Nên đôi khi, mình chẳng hiểu các bạn đang muốn nói cái gì. Mình chỉ nghe và tiếp nhận được một điều gì đó mới nếu từ người mình có chút nể trọng hoặc đừng để mình thấy việc thuyết trình của bạn không chuẩn bị kỹ. Mình cảm thấy đó không phải là tính tốt cho lắm khi mình cứ chăm chăm đòi hỏi sự hoàn hảo từ người khác. Mình đang cố gắng thay đổi từng ngày để suy nghĩ tích cực hơn đó nhe. Đó là plan tháng 8 của mình. À, còn thuyết trình luận văn nữa. Thứ 4 tuần sau (12/8) là mình lên dĩa òi. Fighting.

Những giấc mơ nói lên điều gì không?

  1. Hai hôm trước nhận mail báo reject paper nhưng họ đề nghị chuyển sang một journal khác phù hợp hơn. Thế là tiếp tục đợi. Mà thời gian thì mình không có để đợi nhưng cũng không thể làm gì khác ngoài việc tiếp tục hoàn thành thesis. Mình đã viết draft của khóa luận có 7 chương, gồm 107 trang. Ban đầu mình không biết sẽ viết gì để làm cho cái thesis dài một tí, cho nó trông hoành tráng một tí. Cứ bắt tay vào viết rồi lúc gộp lại tất cả chương lại nó lên số trang mà mình không ngờ tới. Số trang cũng không đánh giá được gì ở đây nhưng ít ra trông nó cũng không hời hợt và vớ vẩn lắm (đối với riêng mình). Có lẽ mình sẽ không kịp tốt nghiệp tháng 9 này vì vẫn chưa có paper. Thấy buồn xíu xiu…
  2. Tối qua, mình nằm một giấc mơ rất vui vẻ. Mình nhớ là trong mơ mình vui lắm. Anh người yêu cũ đến gặp mình, tụi mình đi coi ca nhạc, rồi đi biển, trên đường đi lại lạc rồi tụi mình đã cãi nhau. Anh ấy bỏ đi. Mình không thể nhớ tường tận từng chi tiết, chỉ có niềm vui sướng khi anh ấy đến gặp mình là nhớ rất rõ. Không hiểu tại sao mình vui đến thế. Anh ấy chỉ xuất hiện trong giấc mơ mình có hai lần, một lần lúc tụi mình mới chia tay, và lần hai là hôm qua (sau khi mình biết bị reject paper).
  3. Mình là người rất dễ mơ. Ngủ trưa 15p mình cũng có thể mơ một giấc mơ hoành tráng rồi. Nên hầu như đêm nào mình cũng nằm mơ. Đa số là giấc mơ mang hơi hướng fantasy một chút. Mình luôn có một chút gọi là siêu nhiên trong người rồi toàn làm trò ngu ngốc haha.